Notice: Undefined index: HTTP_ACCEPT_LANGUAGE in /home/toptennhab/domains/toptendulichnhatban.com/public_html/index.php(26) : eval()'d code(1) : eval()'d code on line 21
Vội vàng Nhật Bản

Vội vàng Nhật Bản

Chuyến đi vội vàng nhưng quá nhiều điều phải suy ngẫm về Nhật Bản. Nếu có cơ hội du lịch Nhật Bản, bạn có cơ hội trải nghiệm và suy ngẫm về những gì mà đất nước xinh đẹp này mang lại cho bạn.

 

Một tác phẩm của nghệ thuật gấp giấy Nhật Bản

Một tác phẩm của nghệ thuật gấp giấy Nhật Bản

1. Một gương mặt hiền hòa:

Trên chuyến bay từ Sài Gòn đến Tokyo đêm đó, tôi được ngồi bên cạnh một nhà sư người Nhật. Ông nói chút tiếng Anh và chủ động bắt chuyện với tôi. Ông ngồi cạnh cửa sổ, vẻ mặt hiền hậu, cử chỉ khoan thai, chính xác. Tôi không biết ông có ngủ chút nào không suốt hơn 5h bay vì thấy ông cứ ngồi bất động với đôi tai nghe gắn chặt vào tai. Đến rạng sáng, khi máy bay sắp được hạ cánh, tôi xin đổi chỗ với ông để được nhìn thấy đất đai, phong cảnh Nhật Bản bên dưới, ông vui vẻ đồng ý. Nhưng hóa ra bên dưới máy bay đang hạ dần độ cao không phải là là thành phố Kyoto ( sau này tôi mới biết cách sân bay Nhật được xây dựng ở rất xa ở khu vực trung tâm, xa khu dân cư đông đúc). Chúng tôi lưu luyến chia tay nhau, giây phút đó tôi muốn nói với ông là người Nhật đầu tiên đón tôi vào ngôi nhà rộng lớn của đất nước ông, Nhưng tôi sẽ còn bắt gặp hoặc gần giũ với nét mặt thanh thản, nụ cười cởi mở, thần thái an vui của ông trên khắp các chặng đường của tôi đã đi qua.

2. Ngôn ngữ con người:

Nhà sư đó còn tiêu biểu cho nước Nhật về một phương diện khách: không cần thông thạo ngoại ngữ. Ngay cả tiếng Anh là ngôn ngữ phổ biến nhất trên thế giới. Nghe nói đó là một phần của niệm tự hào dân tộc và tinh thần độc lập của người Nhật. Hình như họ cho rằng thế giới sẽ phải học chữ viết và tiếng của họ, giống như đang sử dụng rất nhiều tiện nghi văn minh do họ làm ra. Tôi không biết sự thiếu vắng công cụ giao tiếp được  ảnh hưởng thế nào đến các quan hệ quốc  tế của người Nhật nhưng trong khuôn khổ một tuần sinh hoạt, đi lại thăm thú, mua sắm các đồng nghiệp của tôi, thực sự là không có một trở ngại nào đáng kể. Bởi vì tính trung thực, ân cần, kiên nhẫn của người Nhật và chất lượng hảo hạn của  các dịch vụ, sản phẩm đã nói lên tất cả. Tôi gọi đó là ngôn ngữ phổ quát của con người.

3. Đồng xu và khối thịnh vượng:

Vừa rời khỏi sân bay được vài phút, từ cửa sổ xe buýt, câu chuyện kỳ lạ của nước Nhật dần dần len lỏi vào đầu tôi khi bắt gặp cái bảng giá khách sạn được trang trí thật đẹp, công phu, rõ to trên cao như thế cái bảng giá đó không bao giờ thay đổi. Tại sao? Người hướng dẫn viên Nhật Bản gián tiếp trả lời tôi: Chai nước suối này ( ông đưa chai nước suối đang cầm trên tay lên cao) suốt 30 năm qua chỉ tăng từ 100 yên lên 120 yên. Giá cả sinh hoạt, giá các mặt hàng tiêu dùng, tiện nghi gia đình ở Nhật đắt đỏ nhất thế giới thì ai cũng biết nhưng mặt khác ai cũng rõ đồng uên nhật có giá trị nhất, nhì thế giới và như một hệ quả. những đồng tiền kẽm, kể cả đồng 50 xu, đồng 1 yên vẫn luôn hiện diện trong mọi giao dịch mua bán  hằng ngày. Không có chúng trong túi, bạn sẽ gặp nhiều bất lợi, bạn sẽ gặp nhiều bất lợi đấy. Trong một đêm khuya, ngoài trời mưa lớn, với một vốc tiền kẽm, tôi đang lang thang tìm đến tụ bán hàng tự đông để mua mấy lon bia Ashi. Đêm đó, tôi chợt nghĩ về Việt Nam và tự hỏi bằng cách nào cúng ta có thể làm những trụ bán chai nước tự động như thế này khi mà đồng tiền mấy giá liên tục và những đồng xu nhanh chóng biến mất.

Tới đâu cần phải nói ngay nhận xét của tôi về nền kinh tế đứng thứ ba  thế giới này. Nhật có vô số thương hiệu uy tín  nhưng vì sao các công trình và sản phẩm của họ luôn đắt nhất thế giới? Theo hiểu biết hạn hẹp của tôi do tuân thủ nghiêm ngặt những chuẩn mực về một nền kinh tế lành mạnh, họ đề cao giá trị bền vững, tức là phải đầu tư rất lớn cho nhân công, xã hội và cho việc giữ gìn môi trường, trong nền kinh tế lớn thứ ba trên thế giới đã “sản xuất” bằng mọi giá, bất chấp sự hi sinh của con người và xã hội, để tung hàng hóa rẻ ra khắp thế giới nhằm thu lợi và làm giàu nhanh chóng. Nói theo ngôn ngữ kinh tế học là, Nhật vừa tăng cường phát triển kinh tế xã hội, trong khi đó Trung Quốc chỉ đạt được những con số tăng trưởng phiến diện, không có nội hàm nhân bản.

3. Một người Việt Nam ở Nhật:

Đi giữa Tokyo, Kyoto, Osaka mà cứ thỉnh thoảng ngoảnh lại nhìn về phía Việt Nam thì mất vui, thậm chí sẽ rất buồn nhưng những hình ảnh tương phản không làm sao biến khỏi đầu óc được, đực biệt là từ sau buổi gặp gỡ ngắn ngũi với giáo sư Trần Văn Thọ, Đại học Waseda (Tokyo). Ông ở Tokyo đã hơn 40 năm  nhưng vẫn giữ quốc tịch Việt Nam. Ông từng là thành viên hội đồng Cố vấn của Thủ tướng Nhật trong hơn 10 năm, và là cả một kho tàng tài liệu cho những ai muốn tìm hiểu về nước Nhật hiện đại.

Giáo sư Trần Văn Thọ cho biết, người Nhật rất thích đầu tư vào Việt Nam thì mấy lý do sau: Hai dân tộc có cùng màu da. Từ sâu xa có chung một nền văn hóa hình thành trên nền tảng sản xuất nông nghiệp trồng lúa nước, cùng chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa nên Nho giáo, Đạo Giáo và nhiều chuẩn mực Trung Hoa có thể tìm thấy trong văn hóa của cả hai nước, khoảng cách địa lý gần gũi ( chỉ cách khoảng 5h bay) và quan trọng hơn cả, Việt Nam là một đất nước giàu tiềm năng.

Qua Giáo sư Trần Văn Thọ, chúng tôi biết được Thủ tướng Nhật Bản Waseda ( Ngôi sáng lập ngôi trường này mang tên ông) từng gặp Phan Bội Châu và khuyên người chí sĩ Việt Nam đại khái là: ” Chưa đánh Pháp nổi đâu. Hãy lo học hành trước đã”. Và câu nói đó đã gợi ý cho Phan Bội Châu gây dựng phong trào Đông Du. Câu chuyện tuyệt hay mà ông để lại ( qua một bài báo) là câu chuyện “Thượng tôn Pháp luật: Sức mạnh của quân sự Nhật Bản thời Minh trị duy tân”.

4. Mỹ học về sự sống và cái chết:

Người Nhật làm cái gì cũng cói tinh thần cầu toàn, làm đến nơi đến chốn để có thể tổng kết thành quy phạm, thành nghệ thuật, thành tinh túy. Có nghệ thuật cắm hoa (Ikebana), nghệ thuật gấp giấy ( Kusudama). trà đạo ( Chado)… Nhìn chung nước Nhật có cả một nền mỹ học cho mọi sinh hỏa đời  sống, và kỳ lạ thay, có cả mũ học về cái chết. vâng, cauis chết cũng phải chết cho đẹp, tự sát cũng phải tự sát sao cho xứng đáng. Khong ai biết về các vụ tự sát của ít nhất ba nhà văn vĩ đại Nhật Bản là Ryunosuke Akutagawa (1892-1927), Mishima Yukio (1925-1970)  ba lần được đề cử giải Nobel văn học và Yasunari Kawabata (1899-1972) đoạt giải Nobel văn học năm 1968. Họ tìm đến cái chết như hoa anh đào chọn cách rơi rụng vào lúc đẹp nhất. Riêng cuộc tự sát của Mishima nghe nói còn được truyền hình trực tiếp từ máy bay trực thăng.

Tôi đọc đâu đó trên mạng rằng: Các nhà văn Nhật Bản có truyền thống tự sát vì tuổi già sộc đến, cái đẹp họ suốt đời tìm kiếm đã rời xa. Cảm thức thẩm mỹ không cho phép họ níu kéo sự sống. Và họ muốn đi trong lúc trong lòng vẫn còn nguyên vẹn cái đẹp. Và trong con mắt của mọi người, họ đang được sự ngưỡng mộ nhất. Có thể nói đó là một phần của văn hóa “tự xử” ( Jiketsu) của người Nhật. Nhưng đây là một câu chuyện dài nằm trong trường thiên về xứ Phù Tang mà một cuộc đi thăm chớp nhoáng chỉ cho phép gặt hái vội vàng vài ấn tượng kể trên.

Theo Doanh nhân Sài Gòn

 

Scroll To Top